Home / Xã hội / Cảm phục cậu bé nghèo mới lên 5 tuổi đã phải học cách thay tã cho mẹ: Chỉ mong bớt khổ hơn

Cảm phục cậu bé nghèo mới lên 5 tuổi đã phải học cách thay tã cho mẹ: Chỉ mong bớt khổ hơn

Ở độ tuổi lên 8, trong khi nhiều đứa trẻ đang mải mê chơi game, đắm chìm vào mạng xã hội hoặc được đi du lịch đây đó thì cậu bé Phạm Huỳnh Gia Uy đã biết chăm sóc cho người mẹ bệnh tật của mình, khiến ai nấy đều nghẹn ngào xúc động.

Dưới con dốc cao ở xứ sở sương mù Đà Lạt, có căn nhà nhỏ chỉ đủ che mưa che nắng cho gia đình chị Huỳnh Hạ Vy Phương. Những ngày rét buốt và mưa rả rích, dường như những mái tôn lại càng lạnh lẽo hơn.

Trước đây, niềm vui của chị Phương là khi có hai đứa con ra đời. Cuộc sống không mấy khá giả nhưng chắt chiu từng đồng thì cả gia đình cũng đủ sống.

hình ảnh

Hai mẹ con chị Phương cố gắng động viên nhau mỗi ngày (Ảnh: Thanh Niên)

Chị Phương kể: “Hồi xưa hai vợ chồng tôi sống lo cho hai đứa con cũng vất vả lắm. Chồng đi làm hồ, tôi thì đi thêu. Sau này vợ chồng không hợp nhau nên ly dị năm 2012. Sau đó thì tôi bị tai nạn.

Hôm ấy, tôi đang đi hái cà phê ở dưới nhà thì bị té gãy cột sống, dập tủy. Lúc trước, tôi làm thợ thêu, còn bây giờ ở nhà nên tôi chỉ nhận hàng về móc nên ngày được nhiều nhất cũng năm chục ngàn thôi”.

Từ ngày mất đi đôi chân, chị không thể chủ động trong công việc. Với số tiền vỏn vẹn năm mươi ngàn đồng kiếm được mỗi ngày, chị vừa lo tiền nhà, ăn uống và trang trải học hành cho Uy đến trường.

Hằng tuần chị đều đặn đến trung tâm phục hồi chức năng để tập vật lí trị liệu, với hi vọng đôi chân chị có thể tiến triển hơn. Nói rồi, chị dùng tay kéo hai ống quần lên, từ bàn chân lên đến đầu gối của chị đầy những vết bầm tím, vết sẹo, vết bỏng còn chưa lành.

Từ một người lành lặn đến khi trưởng thành chị lại tật nguyền, cuộc sống chồng chất khó khăn bởi công việc không ổn định. Mỗi ngày chị đều phải suy nghĩ làm sao và làm thế nào để con mình có cuộc sống tốt hơn.

hình ảnh

Gia Uy chăm sóc cho mẹ rất cẩn thận và chu đáo (Ảnh: Thanh Niên)

Mắt chị như mất hồn: “Do tôi mất cảm giác nên bị bỏng ống pô. Giờ tôi đang mang tã bởi tôi không cảm giác được mình đi vệ sinh lúc nào. Gia Uy là người dọn tã giúp cho mẹ”.

Là đôi chân cho mẹ từ nhỏ, Gia Uy luôn sát cạnh bên mẹ, ngoài giờ đến trường em cùng mẹ đến trung tâm tập vật lí trị liệu, về nhà em làm mọi việc trong nhà. Cậu bé chỉ mới 8 tuổi nhưng rất phi thường, sự quan tâm của em dành cho mẹ khiến ai nấy cảm phục.

Cậu bé sống trầm lặng, luôn rụt rè trước người lạ nhưng lại ân cần chăm sóc cho mẹ từ lúc mới lên 5. Sau khi mẹ bị tai nạn, cậu làm tất cả mọi việc cho mẹ, kể cả thay tã.

Gia Uy chia sẻ: “Từ ngày mẹ con bệnh con thấy buồn tại mẹ con không đi được nữa. Con có thể quét nhà, lau nhà, úp chén, con phơi đồ, vứt tã cho mẹ. Con rất thương mẹ, con mong mẹ đi lại được thì cuộc sống nhà con đỡ khổ hơn. Con hứa với mẹ là con sẽ học giỏi và luôn bên cạnh mẹ”.

Hành động và suy nghĩa ấy của Uy khiến ai nấy đều nghẹn ngào. Cậu ốm và nhỏ con so với các bạn bè, mùa hè các bạn nhỏ khác được đi chơi, riêng cậu ở nhà cùng mẹ. Trời Đà Lạt mưa nhiều và lạnh buốt, đôi chân chị Phương gặp lạnh sẽ tê cứng, nên cậu bé trước khi đi ngủ luôn bóp chân cho mẹ..

hình ảnh

Gia Uy thường bóp chân cho mẹ, mong mẹ sớm phục hồi (Ảnh: Thanh Niên)

Có lẽ khi biết được câu chuyện này, hẳn nhiều người sẽ thấy cuộc đời sao buồn đến thế. Những gia đình sống tử tế và biết yêu thương luôn gặp chuyện bất hạnh, còn những kẻ xảo trá gian manh lại hưởng thụ trong gấm vóc lụa là.

Nhưng chính sự ‘bất công’ ấy lại đem đến những phép màu trong cuộc sống, đem đến những câu chuyện ấm áp đong đầy và hình ảnh của cậu bé 8 tuổi Gia Uy là minh chứng đầy cao đẹp. Em tuy con nhỏ nhưng hiểu chuyện đến bất ngờ.

Nhờ em, người lớn chúng ta mới hiểu được một chân lý rất giản đơn: báo hiếu không cần đợi tuổi, tình yêu thương chẳng phân biệt gái trai. Chỉ cần là con người, ai cũng có tấm lòng hướng về nguồn cội.

Cứ nhìn ra xã hội ngoài kia, cháu chửi bà, con quát cha, người lớn mà hành xử côn đồ với chính phụ mẫu, con nít bắt chước làm theo, chúng hả hê mở miệng chửi thề, văng tục – những hình ảnh ấy, nhan nhản trong cuộc sống thường ngày.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nhiều em tuổi còn nhỏ mà ý thức cao ngất trời, biết chăm sóc cho gia đình lúc khó khăn, thậm chí biết thay tã cho mẹ như gia Uy, vừa đáng khâm phục lại vừa xót xa.

hình ảnh

Cậu bé giờ đây như người đàn ông lớn, cho chị Phương bờ vai vững chắc để tựa vào và tiếp thêm động lực cho chị cố gắng hoàn thành ước mơ đôi chân phục hồi. Lại nói người mẹ ấy, cũng rất dũng cảm và phi thường, chấp nhận đương đầu với số phận, dù bệnh tật ốm đau vẫn không bỏ rơi con.

Dẫu vậy nhìn về tương lai, vẫn còn là câu chuyện rất dài. Rồi mai đây cuộc sống của gia đình họ sẽ ra sao, liệu giấc mơ đến trường của Uy có thể bằng phẳng hay không khi mà những bữa cơm ăn còn khó khăn chồng chất.
..,..